Nội dung truyện
Trong ánh chiều tà rực rỡ, cô gái trẻ Minh Anh bước chân ra khỏi cửa lớp học, ánh mắt lạnh lùng như dòng nước lạnh chảy trong mùa đông. Bên cạnh cô, chàng trai Thành Long vội vã đuổi theo, ánh mắt mong manh tràn đầy nỗi lo lắng.
"Anh xin lỗi, anh sẽ không để em ra đi," Thành Long van xin với ánh mắt đầy hy vọng, nhưng Minh Anh chỉ cười khẩy, nụ cười không chút nồng nàn.
"Chúng ta không thể tiếp tục như vậy nữa, Thành Long. Tôi không còn yêu anh nữa," Minh Anh nói nhẹ nhàng, nhưng từng từ rơi như lời định mệnh khắc sâu vào trái tim Thành Long.
Trong lòng Thành Long như muôn ngọn đèn xanh bật lên, biết rằng tình yêu của hai người không còn điểm dừng. Ôm lấy Minh Anh, anh nói: "Xin em hãy ở lại, chúng ta sẽ vượt qua mọi khó khăn, hãy để anh yêu thương em lần nữa."
Minh Anh nhẫn nại đẩy Thành Long ra, đôi mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm. "Anh không hiểu, tình yêu không thể ép buộc. Chúng ta không thuộc về nhau nữa."
Với bước chân quyết định, Minh Anh rời khỏi Thành Long, để lại người bạn trai với trái tim tan vỡ. Truyện tình kết thúc nhưng tình cảm còn mãi với bi kịch của tình yêu không thể nắm giữ.
Xem thêm
Bạn cần đăng nhập để bình luận