Nội dung truyện
Dĩ nhiên rồi, không có vấn đề gì xảy ra cả, tôi chỉ là đứa bạn chơi cùng cậu thôi mà. Tôi quen cậu từ thời cấp một, đã bao năm rồi, sao cậu chưa quen được?
Mỗi khi cậu nói ra câu "Em thích anh", tôi lại làm ngơ, cười và trả lời, "Kìa, gà kêu sáng rồi." Tôi không biết cảm xúc của mình đang ở đâu, đến bao giờ mới nhận ra rằng tôi thực sự thích cậu, bạn thân của mình.
Cho đến một ngày, khi tôi ngồi một mình ở phòng thư viện, bỗng một cơn gió nhẹ thổi qua cửa sổ, trang sách mở ra, và từ đó là một tờ giấy gấp nhỏ rơi xuống đầu tôi. Tôi nhìn lên và thấy cậu đang đứng ở bên kia cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào tôi.
"Tớ thích cậu từ lâu rồi, từ thời cấp một đến giờ. Cậu có nhận ra không?" Cậu nói, giọng nói dịu dàng như làn gió nhẹ nhàng hướng về tôi. Tôi không thể tin vào những gì đang xảy ra, cảm xúc lẫn lộn trong lòng.
Cuối cùng, tôi cũng mở miệng, "Tớ... Tớ thích cậu từ lâu lắm rồi!". Cả hai chúng tôi cười vui vẻ, như hai điều mình mong đợi đã trở thành sự thật. Cơn gió nhẹ nhàng thổi qua, thổi bay mọi khó khăn, cảm giác hạnh phúc len lỏi từ trong tim, bao trùm lấy chúng tôi.
Và từ đó, tình cảm đắm say của chúng tôi dần trở nên rõ ràng, mỗi khoảnh khắc bên nhau là một kỷ niệm đẹp, và câu chuyện của chúng tôi, từ những lúc bất ngờ đến hạnh phúc, bắt đầu từ đó.
Xem thêm
Bạn cần đăng nhập để bình luận